Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành “tổng tài” thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít… đồ thơm!


Khi được giao cho đề tài phỏng vấn Nguyễn Nhật Hoàng, chàng Founder sinh năm 1993 của Local Brand Degrey, trên mạng có những title bài đọc vào đã thấy rất kêu:

+ Gặp chàng trai trong status: Em rất vui khi được tôi tặng iPad, nhưng không biết rằng món quà thực sự là cái nhà hàng đang ngồi

+ Khui info tổng tài bí mật mua cả cái nhà hàng tặng vợ, chủ nhân câu nói có độ sát thương 2 phái cao nhất hiện nay

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 1.

Tưởng đâu bên ngoài Nhật Hoàng sẽ lạnh lùng, kiểu như các anh soái ca trong các bộ phim diễm tình Trung Quốc dữ lắm. Cơ mà thật sự bên ngoài Nhật Hoàng khác hẳn (ngoại trừ việc giàu thật). Anh bạn hẹn chúng tôi ở căn nhà 4 tầng 2 mặt tiền, bên dưới có để con xe i8 giá lăn bánh khoảng 8 tỷ VNĐ. Vừa gặp Nhật Hoàng đã nói vội: Xin lỗi mọi người nhé, nhà này mình mới xây được năm đây nhưng… bỏ không. Dạo này toàn ở trên Đà Lạt, chuyển lên đó “chill” hơn hẳn.

Câu chuyện của chúng tôi cứ thế bắt đầu.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 2.

Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành “tổng tài” thời trang lái xe sang 8 tỷ, hỏi làm gì giỏi nhất nhẹ nhàng trả lời 2 chữ: Kiếm tiền

Từ thanh niên thất bại trong việc… bán chó đến “tổng tài” thời trang đi i8 – 8 tỷ!

Hoàng ơi, hẹn được phỏng vấn bạn khó quá!

Thật sự một tháng mình phải ở 3 nơi. Bạn nghĩ thử xem, mình có cửa hàng ở Cần Thơ, Biên Hòa, Mỹ Tho, Hà Nội, mỗi tháng phải ra một shop một lần, rồi nhân lên thử nha. Chưa kể hai năm gần đây mình bắt đầu sống ở Đà Lạt. Bắt đầu làm thêm những công việc khác như kinh doanh homestay, BĐS. Bạn thấy đó, những người trẻ bây giờ giỏi quá, tuổi của mình thì cũng gọi là… hơi chững so với khách rồi.

Nhưng bạn vẫn phải take care các mẫu mới khi tung chứ?

Bây giờ mình đưa ra định hướng là chính. Chẳng hạn ở BST mùa này, mình cần gì, deadline ra sao… nói hết với team, sau đó các bạn làm theo. Có một chuyện mình cảm thấy khá ổn đó là các bạn trong team ai làm cũng ok cả. Mình không giỏi, nói thật là thế, nhưng mình biết cách sắp xếp những bạn giỏi việc, đặt họ vào đúng chỗ để vẫy vùng.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 5.

Tôi từng nghĩ Local Brand là một trào lưu, nhưng ở thời điểm hiện tại thì thấy mọi người càng làm càng đông vui thì phải?

Chợ càng đông thì càng vui chứ sao! Đâu phải ngẫu nhiên mà người ta bảo buôn có bạn, bán có phường. Nhiều người làm thì ngành thời trang của nước nhà sẽ phát triển hơn (cười lớn). Với lại nghiêm túc mà nói, nếu có sự cạnh tranh thì chất lượng – mẫu mã các shop phải chạy đua theo. Khách có lợi chứ ai.

Trả lời như này thảo mai quá nhỉ…

Trước khi có thành công như Degrey, công việc khởi nghiệp đầu tiên của bạn là gì?

Sau khi tốt nghiệp lớp 12, mình có dành được một số tiền. Vì gia đình bố mình là bác sĩ thú y, tự tin một chút rằng sẽ nuôi thú cưng ổn ổn nên quyết định mở một trại nuôi chó. Nhưng xui là đợt đó trúng dịch bệnh, cả đàn chó chết hết thì tiền mình cũng trôi theo nó luôn.

Sau đó cũng lăn lộn đủ nghề khác rồi mới tiến tới làm Degrey. Chặng đường cũng dài nhỉ?

Vừa làm thời trang, nhà hàng, homestay, BĐS, bạn giỏi nhất là cái gì vậy Hoàng?

Mình giỏi kiếm tiền nhất.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 6.

DEGREY của mình đang… nằm ở đâu đó thôi chứ làm gì có chỗ đứng!

Thời trang của một thương hiệu thường sẽ đại diện cho Founder làm ra nó, nhưng hôm nay gặp bạn thì tôi thấy khắc hẳn cái mood màu mè Gen Z của Degrey thì phải?

Cách đây khoảng 4 – 5 năm trước mình cũng từng ăn diện như thế đấy (vậy nên mới có DEGREY). Nhưng bạn biết mà, mỗi giai đoạn trong đời, con người ta sẽ có sự thay đổi nhất định.

Bạn có mặc nhiều đồ của brand mình làm ra không?

Mình có nói với những bạn trong team là: “Trời ơi tụi bây làm cái gì cho tao cũng mặc nữa đi!” Vì gu mình bây giờ mặc những gì đơn giản, kiểu như áo polo trơn màu, đơn sắc, còn khách hàng của brand mình thì lại từ 12 đến 20 tuổi.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 8.

Nghiêm túc mà nói cách đây vài năm khi bước vào Degrey, tôi thật sự chẳng tìm được cái gì sẽ mua được ấy!

Đồng ý, có thể gu của bạn và mình giống nhau đấy. Nhưng bây giờ thì mình cũng đã chuyển hướng tối giản hơn. Vẫn sẽ có những trang phục thật màu sắc, hơi hướng cute. Nhưng khách hàng cũng lớn lên cùng thương hiệu mà. Vậy nên mình cũng đang muốn thay đổi nó từ từ, không có gì phải vội.

DEGREY của hiện tại đã đánh vào nhiều đối tượng hơn

So với những local brand khác, bạn nghĩ vị trí của mình đang đứng ở đâu?

Mình nghĩ chắc… brand của mình đang nằm ở đâu đó thôi chứ không có đứng (cười lớn).

Nhưng thế này, mỗi brand sẽ có những phân khúc, thậm chí là “gu khách” riêng. So sánh kiểu gì cũng khập khiễng. Có nhiều hãng sẽ hướng brand mình tới những khách hàng thích Rap, mê Hip-hop. Còn mình sẽ làm cho khách hàng bình dân, áo quần cũng style gần gũi hơn.

Nói ra cái này cho dễ hiểu; ví dụ bây giờ bạn và mình cùng khảo sát 100 người. Đối tượng bên bạn là những người đã có bồ, họ sẽ chọn theo ý khác, còn mình hỏi trúng người độc thân – nó lại cho ra ý khác. Vậy đó! Sao mà xếp hạng brand hay chỗ đứng được, “khu rừng” thời trang này phong phú lắm mọi người. Các “tiều phu” khách hàng, ai thích cây gì thì chặt cây nấy thôi.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 10.

Vấn đề nhức nhối và cũng khiến nhiều người anti Local Brand đó chính là chất lượng, nhiều lúc giặt một lần đã thấy hỏng luôn rồi?

Nói cái này không phải bao biện nhưng hầu như toàn bộ Local Brand đang mắc phải vấn đề bạn đề cập vì 1 lý do thôi: Giới hạn của kỹ thuật, máy móc thiết bị ngành dệt ở Việt Nam thật sự vẫn chưa thể đáp ứng được nhu cầu của ngành thời trang.

Mình tâm sự thật, không phải các Founder của Local Brand tầm nhìn họ không muốn làm đồ tốt, cũng chẳng phải vì tiếc tiền cho khách hàng của mình. Nhưng có làm tới mấy thì chất lượng nó cũng chỉ có thể ở mức chấp nhận được mà thôi.

Phải chăng ý bạn nói vì Local Brand vẫn còn đang sản xuất số lượng chưa đủ lớn để “thúc đẩy” sự phát triển của ngành gia công thời trang?

Đúng. Chúng mình không có quy mô và sản phẩm cho từng mùa không đủ lớn để có xưởng sản xuất, máy móc và công nghệ được nghiên cứu riêng như Nike, Adidas. Chẳng hạn như xưởng bọn mình thuê hôm nay, tự dưng đang gia công cái… cúp điện, đường chỉ trật đi 1 nhịp, sản phẩm vô tình bị lỗi. Đồng nghĩa với lô hàng đó coi như bỏ rồi.

Còn nếu đã có công nghệ, có quy mô, thì 1 triệu sản phẩm bị lỗi cũng có cách giải quyết.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 12.

Tiền ít mà muốn hít đồ “xịn”, làm gì có mùa xuân đó mọi người ơi?

Mình nghe các bạn (trên mạng đó nha), bảo mua đồ Local Brand thôi thà mua… VNXK còn hơn!

Thật ra hàng Việt Nam xuất khẩu mà bạn nói thì thường chúng ta có Nike, Adidas… đó là những tập đoàn thời trang lớn có gia công ở Việt Nam. Nhưng mà công nhân họ chỉ làm việc cho 2 hãng đó thôi, họ có biết đem máy móc, công nghệ ra ngoài đâu. Khi làm việc cho các hãng nước ngoài, làm gì có chuyện được mang túi ra vào để mà “tuồn hàng ra” (tất nhiên vẫn có nhưng trường hợp đó hy hữu lắm).

Nên nhiều khi, mọi người nói hàng VNXK có khi là “pha ke” xuất khẩu không chừng.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 14.

Một cách nghiêm túc, bạn nghĩ khi nào đồ Local Brand sẽ tiệm cận chất lượng của những hãng lớn như Nike hay Adidas?

Bọn mình có để nghiêm túc đầu tư, làm ra một sản phẩm, bỏ tiền ra nghiên cứu, chạy đua… Vân vân mây mây, nhưng bức tranh sẽ là khó mà làm được một sản phẩm toàn diện như họ được. Nếu thật sự có ngày làm được ra 1 sản phẩm ngang chất lượng như họ bây giờ, có khi công nghệ của Nike lên tới cung trăng rồi không chừng.

Câu chuyện là phải biết người biết ta, khách hàng của mình là ai và họ đang cần những gì.

Đó là lý do Local Brand ngày càng thành công đúng không? Giống như bạn nói ấy, biết người biết ta.

Thứ nhất là giá thành: Mình sản xuất trong nước nên đang rẻ hơn so với những thương hiệu khác bên nước ngoài; giá nó chỉ khoảng bằng 1/10.

Thứ hai: Mình hiểu văn hóa của Việt Nam, làm thời trang yếu tố con người luôn được đặt lên hàng đầu. Gen Y thích gì, Gen Z thích gì… vì hiểu con người nên làm trang phục phù hợp cho họ.

Bạn thích chất lượng hay mẫu mã?

Mình thích mẫu mã hơn chất lượng. Một cái áo bây giờ có khi mình mặc còn không tới được trên dưới 10 lần, sau đó sẽ bỏ xó đâu đó trong góc nhà thôi. Các bạn trẻ bây giờ hầu như cũng vậy.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 15.

Tủ đồ ở căn nhà mà Nhật Hoàng không ở, đa số đồ ở đây… anh chàng để không là chủ yếu

Lạ nhỉ, thế vì sao người ta lại “ném đá” Local Brand vì nó không bền nhỉ?

Không có khái niệm nào là xịn hay rởm cả.

Đây ví dụ luôn: Nếu bạn muốn áo quần mình bền, chất vải cứ pha nhiều nilon. Lúc này cái áo của bạn sẽ giống như cái… áo mưa đó, mặc 10 cũng chẳng có vấn đề gì.

Còn muốn vải xịn? Xịn thì phải 100% cotton. Nhưng câu chuyện đặt ra là chất liệu tự nhiên thì sao mà bền? Được cái nó sẽ tốt cho da vì không pha sợi nilon vào, giặt nhiều lần thì cotton tự nhiên nó phải bung ra. Vậy đó, bền và xịn là yếu tố tương đối trong thời trang.

Founder của Degrey: Từ cậu HS bán chó lỗ cả trăm triệu trở thành tổng tài thời trang lái xe sang 8 tỷ, khẳng định không có chuyện tiền ít đòi hít... đồ thơm! - Ảnh 16.

Tóm lại ý bạn nói, chung quy mọi thứ chỉ là cảm giác thôi đúng không?

Đúng, bây giờ bạn có thể bước ra ngoài bên Ferrari, Lacoste… Sau đó bạn mua mấy cái áo thun polo đơn giản mà giống như hàng loạt Local Brand đang sản xuất. Giá thành một cái áo nó lên tới khoảng 4 triệu đồng. Người ta kêu bạn phải giặt bằng tay, giặt bằng nước xả rồi này nọ, sau đó là phải ngâm nhẹ… Bình thường với 1 cái áo chất lượng tương tự, mua chỉ có 3 – 400 nghìn VNĐ, anh có đối xử như thế không?

Bây giờ nhiều người lạ lắm, tiền ít mà thích “hít” đồ thơm, đồ xịn. Tầm này tìm ra một cái áo bền, chất vải tự nhiên 100% tốt cho da, giặt thoải mái… công nghệ đó chưa tồn tại nha mọi người.

Cám ơn Nhật Hoàng vì cuộc nói chuyện thú vị này nhé!



Leave a Reply